Tổng thống Venezuela gửi lời “cảnh báo” Colombia, Ecuador, Peru, Panama và Chile

Khi các quốc gia cần Venezuela giúp đỡ giải phóng, Venezuela đã lập tức có mặt..!

Điều này dành cho tất cả các quốc gia mà ngày hôm nay đang cố gắng làm bẽ mặt Venezuela chỉ để xoá bỏ chính ký ức của họ: Khi tên điên Hitler xâm lược châu Âu trong sự hỗn loạn của Thế chiến II, cơn đói đã bao trùm thế giới, sự đau khổ, cái chết và sự tàn phá trở thành phổ biến. Khi đó đã có một quốc gia ở Nam Mỹ mở rộng vòng tay, đó là Venezuela, nơi mà tất cả người nước ngoài đến tìm kiếm bánh mì, nơi trú ẩn, hòa bình và việc làm, với niềm tin có một cuộc sống mới.

Ở đây, trong đất nước chúng tôi, họ đã có tất cả những điều đó, ngay cả những người Do Thái chạy trốn khỏi phát xít, cũng đã tìm thấy ở Venezuela một vùng đất hứa, ngọt ngào sữa và mật ong, lời thề của Chúa..Trong khi đó, các quốc gia khác đóng cửa vì nỗi sợ hãi quân đội của Hitler.

Đến đây là những chiếc thuyền, những con tàu đầy phụ nữ, trẻ em, những người đàn ông… Chính phủ Venezuela đã không sợ nhận họ, họ đã được trao cho một cuộc sống tử tế; cho những người Ý chạy trốn khỏi Mussolini, những người châu Âu chạy trốn Hitler.. Cả một cộng đồng đã tìm đến Venezuela và được trao cho cuộc sống, hàng ngàn người Pháp, hàng ngàn người Tây Ban Nha, hàng ngàn người Balan, và cả những người Xô-viết..

Đất nước này đã không bao giờ bỏ rơi bất kỳ một người ngoại quốc nào đang chìm trong đau đớn, đói khổ, tuyệt vọng. Venezuela đã mở cửa và tiếp nhận người Thổ, Ả Rập, Lebanon, Do Thái, Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha… Tạo điều kiện cho họ học và sử dụng chính ngôn ngữ mẹ đẻ của họ, cho họ những gì mà chính các quốc gia của họ, vì những nguyên nhân khác nhau đã không thể cho họ.

Bây giờ, tôi muốn nhắc nhở các quốc gia sau đây: Colombia, Ecuador, Peru, Panama, và Chile.

Vì sao ư? Vì lý do đơn giản là cuộc tấn công nhục nhã của các người nhằm vào người dân của tôi, dòng máu quốc tế vô sản của chúng tôi. Venezuela chỉ muốn mở mắt cho họ để tìm kiếm giải pháp cho các vấn đề của chính họ.

✔ Tôi sẽ nói cùng Chile:

Người Anh Em Chile, tôi nhắc anh rằng khi tướng quân độc tài Pinochet khiến nhân dân chết đói, trong gần hai thập kỷ, anh em đã tìm đến đâu ? … Đến Venezuela…! Nơi đã tạo ra cuộc sống và nơi mà không bao giờ có một mệnh lệnh của quốc hội đất nước tôi, trục xuất các anh em.

✔ Bây giờ tôi nói với Colombia:

Người Anh Em Colombia, tôi nhắc nhở anh rằng sau khi họ giết nhà hoạt động Eliezer Gaytan, và trong 57 năm hoạt động du kích, với cái chết, sự hủy diệt và đói khát, anh em đã đến sống ở đâu? Câu trả lời là… Venezuela..! Nơi mà hơn 5 triệu người Colombia đã được cho cuộc sống, mà không có đất nước nào trên thế giới đã làm bất kể những điều này: duy trì hàng thập kỷ hỗ trợ, cung cấp xăng, thức ăn, đường trắng, phụ tùng, công việc và chăm sóc y tế. Và không bao giờ Venezuela ra lệnh cho các chương trình nghị sự của người anh em, o ép cuộc sống, cấm đoán sự học hành, đọc sách,… của những người Colombia đến Venezuela, như Colombia đã làm với người Venezuela.

✔ Tôi nói với Panama:

Người Anh Em Panama, khi tướng Noriega phát điên vì ma tuý Mỹ, gây ra nạn đói trong thời gian 1980, người Panama đã đến đâu? … Venezuela..! Và ở đây các anh em có công việc, thức ăn, nhà ở, cuộc sống mà không có bất cứ ràng buộc bằng luật nhập cư nào ở Venezuela, người dân ở đây không nói “Ra khỏi đây, đồ chết tiệt Panama”; chính phủ ở đây không bao giờ đóng cửa với các anh em, như chính phủ Panama đang làm bây giờ với người Venezuela chúng tôi.

✔ Tôi nói với Ecuador:

Người Anh Em Ecuador, những người trong nhiều thập kỷ đã phải sống trong các chế độ độc tài liên tiếp, đã phải rời Ecuador trong nỗi đau tồi tệ nhất, nơi họ bị giết vì một miếng bánh mì. Nơi nào mà nhiều anh em đã đến, tìm kiếm sự giúp đỡ về việc làm, ăn uống và hòa bình? Ở đây… Venezuela..! Và không bao giờ đất nước của chúng tôi đưa ra một quy định của luật pháp, để trục xuất các anh em nhà Ecuador. Vậy mà bây giờ đồng bào Venezuela của tôi, đang phải ở trong tình cảnh đường phố Ecuador, bởi vì đất nước đó không cho họ việc làm.

✔ Tôi nói với Peru:

Người Anh Em Peru, tôi sẽ nói ngắn gọn, như một nhà sử học về năm 1980, khi bạn bị chìm dưới bóng tối của khủng bố và các nhóm phiến loạn, với sự suy thoái lên tới 1.700%, thậm chí kéo dài sang cả những năm 90, dưới chế độ Fujimori cuộc khủng hoảng ngày càng tệ hơn, những người anh em đã đến tìm kiếm trợ giúp ở đâu? … Venezuela..! Không bao giờ đất nước tôi làm nhục anh em, ở đây tất cả người Peru đã có cuộc sống, thức ăn, việc làm và hòa bình, không bao giờ Quốc hội chúng tôi đưa ra một đạo luật để xua đuổi họ ra khỏi đất nước của chúng tôi.

Đất nước của tôi, Venezuela, là những người giàu nhất trên thế giới với dầu, kim loại quý, khu bảo tồn sinh thái, ánh sáng mặt trời, nước ngọt, công nghiệp khai thác, với điều kinh tế nhất là xăng khi chỉ cần chưa đến một đô la đã đổ đầy cho những chiếc xe tăng. Thêm nữa, chúng tôi có những người phụ nữ xinh đẹp nhất trên hành tinh này, để có những đứa trẻ xinh đẹp và khỏe mạnh. Hơn nữa, sự giàu có nhất của chúng tôi là tâm hồn và tấm lòng của người dân Venezuela..

Đừng làm nhục chúng tôi, bởi vì chúng tôi vẫn đang tự hào sống, cho đến khi nào nó kết thúc. Và chúng tôi sẽ đón nhận tất cả những đồng bào của chúng tôi bị làm nhục trở về quê hương, từ đất nước của các anh em!

Ôi! Vì vậy, hỡi những người anh em Ecuador, Panama, Peru và Colombia! Hãy đừng quên Simón Bolivar, một người Venezuela đã cho các bạn tự do và độc lập. Chúng tôi không cần các bạn đến để trở thành những người giải phóng, những gì chúng tôi muốn là TÌNH ĐOÀN KẾT trước cuộc khủng hoảng chúng ta đang trải qua.

Khi các quốc gia cần Venezuela giúp đỡ giải phóng, Venezuela đã lập tức có mặt..!

Rất sớm thôi, các bạn sẽ giống như Venezuela, hơn bao giờ hết!

Nicolas Maduro
Ngô Mạnh Hùng biên dịch

Leave a Comment

Related posts